Sunday, November 21, 2010

Tiếng chuông chùa

Tiếng chuông chùa Thứ bảy, 10/07/2010 21 giờ 30 GMT+7
Tiếng mõ tụng kinh cứ đều đều vang lên trong đêm vắng. Những làn khói từ nén nhang trầm nhẹ nhàng lan tỏa mờ mờ như sương sớm quanh quẩn chánh điện ngôi chùa làm cho không khí thêm trầm mặc uy nghiêm.
Dừng tụng sau một hồi kinh dài, sư cô Diệu Hiền nói khẽ:
- Chị Sáu lo chuẩn bị bữa ăn sáng cho sắp nhỏ, nhớ nấu cháo cho con Phúc ăn, hôm qua nó hơi sốt, à nhớ nói chú Hai nấu nồi xông cho thằng Tâm nữa nghe, tội nghiệp. Nam mô... a di... Nói xong sư cô tiếp tục tụng kinh, tiếng mõ lốc cốc thanh thao u ẩn kèm tiếng leng keng của chiếc chiêng nhỏ lại tiếp tục, đều đều.
Trong căn phòng khá rộng, hàng chục đứa trẻ mồ côi đang nằm ngủ rất ngon lành như chưa từng có bao sự bất hạnh đi qua cuộc đời của chúng. Có đứa ôm gối ôm cứng ngắt như đang ôm chính người thân của mình. Có đứa hình như nằm mơ thấy gì vui mà phá lên cười khanh khách. Có đứa lại khóc tức tưởi trong giấc mơ không hạnh phúc (?).
Đứng ngoài nhìn vào, chị Sáu không cầm được nước mắt. Chúng nó mồ côi nhưng lại được những tấm lòng nhân ái chở che, được ăn no mặc ấm, được cắp sách tới trường, vui chơi có bè có bạn. Còn con chị... nó đã không còn trên cõi đời nầy để được chị yêu thương, ve vuốt, hôn lên trán như chị đã từng làm với những đứa trẻ mồ côi ở ngôi chùa nầy hàng chục năm nay. Phải chi con chị còn sống để được nghe những lời xin lỗi muộn mằn. Chị sẵn sàng quỳ dưới chân con để xin nó thứ tha tội lỗi của một bà mẹ nhẫn tâm bỏ rơi nó trước một ngôi chùa miệt Bình Dương để chối bỏ một cuộc tình vụng trộm. Khi chị trở lại tìm con thì nó đã không còn dù đã được các sư cô tận tình chăm sóc. Nó chết vì lạnh trong mưa bão, mà suy cho cùng vì sự nhẫn tâm của người rứt ruột đẻ ra. Chị hóa điên, hóa dại mấy năm liền. Người nhà đưa chị vào bệnh viện Tâm thần Biên Hòa chữa trị. May là bệnh chị thuyên giảm. Chị bỏ nhà tìm xuống xứ Cần Thơ nầy như để trốn chạy quá khứ, trốn chạy tội lỗi của mình. Một buổi chiều, chị dừng chân bên ngoài ngôi chùa nhỏ giữa lòng thành phố mênh mông. Tiếng chuông chùa trầm mặc, ngân nga, thúc giục. Nhón chân nhìn qua vách tường, chị thấy những đứa trẻ đang được các sư cô chuẩn bị bữa ăn. Chị quyết định vào chùa xin được qui y.
***
Vậy mà đã mười tám năm trời lặng lẽ trôi qua, chị Sáu đã gắn bó với ngôi chùa, với tiếng mõ, lời kinh, với lũ trẻ như chính gia đình của mình lúc nào không rõ. Có quá nhiều kỷ niệm đã buộc chặt cuộc đời chị với tiếng chuông chùa. Quên sao được ngày con Thiện có chồng. Nó nằng nặc mời chị làm chủ hôn đàng gái:
- Má Sáu phải đại diện đàng gái con mới chịu nghe. Con mồ côi từ nhỏ, họ hàng không biết ở đâu? nhờ má mà con mới lớn khôn. Con... Nói đến đó nó khóc ròng làm chị cũng khóc theo.
- Ờ, má hứa mà. Con vui lên đi. Lần đầu tiên chị “làm sui” ở tuổi ba tám trong niềm hạnh phúc vô biên. Giá như... con chị còn sống... Chị lại ngậm ngùi.
Ở ngôi chùa nầy, chị đã quen với việc mấy đứa nhỏ mồ côi chạy sà vào lòng nũng nịu khoe vừa mới được điểm 10, hay mới được nhận quần áo mới. Buồn, vui, hạnh phúc, chúng nó đều sẻ chia cùng chị. Mà thật ra chúng có còn ai đâu để nói, để tâm sự vui buồn. Ngay cả những cái tên chúng nó cũng đều do sư cô Diệu Hiền đặt cho: Tâm, Phúc, Thiện, Nguyện, Tịnh... Cái tên nào cũng chứa đựng sự hạnh phúc, hiền lành, may mắn. Chị cũng quá quen với chuyện người ta quấn những đứa trẻ bỏ ngay trước cổng chùa. Có người còn để lại vài chữ ghi rõ họ tên đứa bé, tên cha, mẹ, quê quán, nhưng cũng có người không để lại một chữ nào. Mặc. Chùa vẫn cứ cưu mang đùm bọc chở che những mảnh đời khốn khó, bị người đời bỏ quên...
- Làm gì mà lơ thơ lững thững dữ vậy cô Sáu? Tiếng chú Hai Hơn đưa chị về thực tại.
- Có gì đâu anh. Thấy sắp nhỏ ngủ ngon quá. Nhớ con nên tui đứng nhìn giây lát thôi. Chị khẽ khàng trả lời.
- Còn anh đang làm gì mà thức sớm vậy? Chị hỏi.
- Tui thức lâu rồi. Chuẩn bị nấu nồi xông cho thằng Tâm. Tội nghiệp.
Bất chợt chị hỏi nhỏ:
- Tui thấy anh vô đây làm công quả mà tối ngày không nói một câu. Nếu tiện, anh kể tui nghe được hôn?
- Có gì đâu mà giấu giếm cô ơi. Tại tui gây nhiều tội lỗi quá, nên giờ muốn vô đây sám hối cuộc đời.
Những thước phim quá khứ buồn cứ nối nhau trở về theo lời kể chú Hai Hơn. Trước năm 1975, ở đất Phong Dinh nầy nói tới tên chú là bọn cảnh sát Ngụy le lưỡi lắc đầu: một tướng cướp chuyên nghiệp chọc trời khuấy nước. Hai Hơn vô ra tù như cóc bỏ dĩa. Sau giải phóng, Hai Hơn hoàn lương về quê cũ làm ăn và “gác kiếm giang hồ”. Bảy năm sau, Hai Hơn thương một cô gái gần nhà không đẹp nhưng có chiếc răng “lòi xỉ” dễ xiêu lòng. Một đám cưới nghèo nhanh chóng diễn ra trong niềm hạnh phúc nhưng tràn ngập tuy muộn màng. Một cô con gái xinh xắn ra đời. Hai Hơn đặt tên nó là Trần Thị Hồi Tâm như căn dặn lòng mình không thể sa ngã một lần nào nữa.
Nhưng “cây muốn lặng mà gió chẳng đừng”, từ khi những thằng bạn tù năm xưa xuất hiện. Nhà thiếu trước hụt sau, tính khí giang hồ bốc lên theo những trận nhậu và những tâng bốc chết người. Hai Hơn gia nhập bọn phản động cướp chính quyền. Chuyện vỡ lở, bốn thằng trong bọn bị tòa kết án tử hình. Hai Hơn nhanh chân đào thoát đến tận miệt Đồng Tháp rồi An Giang đổi tên Bảy Bò. Mười chín năm trốn tránh xứ lạ quê nguời, nhớ vợ nhớ con đứt ruột nhưng chưa một lần dám về thăm. Mấy năm trước, bất ngờ Hai Hơn được một người công an xa lạ tìm đến giữa đồng - nơi đang lẩn trốn.
- Chú liệu mà về đầu thú. Cách mạng khoan hồng cho những ai lầm lỡ biết quay về nẻo sáng. Thím Hai và em Tâm đã mất. Còn đây là lá thư của chú Ba Sang - người vừa mới ra đầu thú, chú đọc đi...
Hai Hơn cố nén nỗi đau vào lòng để không bật lên tiếng khóc. Vợ con đã không còn. Hai Hơn đã quá vô tâm và có lỗi vạn lần với họ. Đến khi nhắm mắt xuôi tay họ đã không gặp được mặt cha, mặt chồng. Hai Hơn về đầu thú và được khoan hồng vì suy cho cùng cũng chưa làm gì đắc tội với chính quyền và nhân dân cũng như không phải là nhân vật chủ chốt. Chính quyền, đoàn thể với Mặt trận lui tới động viên an ủi chú. Hai Hơn càng hối hận nhiều hơn. Một chiều nọ, đi qua ngôi chùa nầy, Hai Hơn đã vô tình nhìn thấy lũ trẻ mồ côi đang nô đùa hạnh phúc trong sự yêu thương của các nhà tu hành. Tiếng chuông chùa cứ ngân nga đinh đong thúc giục, chú nhớ vợ con đến xé lòng. Hai Hơn xin vào chùa khuya sớm góp công chăm sóc lũ nhỏ xem như là một cách sám hối.
- Thôi anh cũng đừng buồn, con người ta có số mạng cả. Chị Sáu an ủi.
Tiếng chuông chùa buổi sáng lại ngân lên siêu thoát. Hai Hơn chắp tay nhìn đăm đăm lên tượng phật Thích Ca miệng cứ lẩm bẩm cầu nguyện. Phía sau chú, chị Sáu cũng đang niệm phật, đôi mắt nhắm nghiền...
Buổi sáng bắt đầu. Tiếng lũ trẻ í ới gọi nhau ra sân chùa tập thể dục. Con Tịnh liến thoắt kể chuyện:
- Chị báo cho mấy em nghe một tin mừng.
- Tin gì vậy chị? Tụi nhỏ nhao nhao.
- Chị sắp được đi du lịch năm ngày ở Đà Lạt. Biết sao hôn? Chị học giỏi nhất khối lớp 9 nên được thưởng.
- Hoan hô chị Tịnh. Tụi em cũng cố gắng học giỏi như chị. Hoan hô. Tiếng tụi nhỏ đồng loạt cất lên rôm rả. Mà chị có tiền đem theo hôn?
- Thì... thì... thôi chuyện đó tính sau. Giờ tập thể dục xong mấy chị em mình phụ mấy thầy bẻ lá, chặt cành làm thuốc Nam, sau đó tranh thủ ôn bài, làm vệ sinh phòng ngủ, sân chùa.
Chị Sáu nghe cay xé trong mắt. Con nhỏ Tịnh mồ côi nhưng lại xinh đẹp, học giỏi rất lạ thường. Nhiều lần nó gặng hỏi:
- Cô ơi! Con đã lớn rồi, đủ sức chịu đựng mà, cô cho con biết cha mẹ con là ai? Ở đâu? Còn sống hay đã chết?
Những lúc ấy, chị chỉ biết xoa đầu nó vỗ về:
- Cô không biết, mà rồi thế nào con cũng có dịp gặp lại mẹ cha, trái đất tròn mà con, ráng sống có đức hạnh, hiền lành thì phật độ con ạ.
- Vậy hả cô? Con sẽ cố gắng sống tốt, để dành tiền sau nầy về quê thăm cha mẹ ông bà há cô? Nó hân hoan ra mặt.
Lúc nó quay đi với niềm phấn khích vô bờ cũng là lúc chị ngồi bệt xuống sân chùa rưng rưng nước mắt. Chị đã lừa dối nó, đã gieo vào lòng nó một niềm tin không có thật bởi cha mẹ nó chết vì căn bệnh sida sau khi bỏ nó trước cổng chùa nầy. May là nó không bị nhiễm bệnh. Chị đã nói đến một điều không thể chấp nhận ở cửa Phật, nhưng chị không thể làm khác hơn. Hàng đêm chị quỳ sám hối, xin đấng từ bi hỉ xả cho sự nói dối. Mai nầy có hiểu ra chắc Tịnh không trách hờn chị đâu, bao giờ chị cũng cố tự an ủi mình như vậy.
***
Hôm nay có khá nhiều đoàn khách đến tham quan chùa. Mấy đứa nhỏ hể hả với thật nhiều quà bánh, tập vở, dụng cụ học tập, quần áo mới. Căn phòng tập thể có thêm một ti-vi màu làm chúng càng khoái chí.
Thay mặt mấy đứa nhỏ, con Tịnh nói:
- Con xin đại diện cho mấy mươi đứa trẻ mồ côi cha mẹ đang nương náu cổng chùa xin cảm ơn sự quan tâm của các cô chú, chúng con hứa sau nầy lớn lên sẽ... sẽ.... Nói đến đó mắt nó đã đỏ hoe hoe, giọng đã lạc đi ngập ngừng... ngập ngừng rồi tắt hẳn. Thay vào đó là tiếng khóc nức nở đến nao lòng. Như một phản ứng dây chuyền, một đứa, hai đứa, rồi mấy mười đứa nhỏ cùng bật khóc.
Sân chùa im phăng phắc. Chỉ còn nghe những tiếng khịt mũi kềm chế cơn xúc động, những chiếc khăn tay ướt nước mắt.
Ở phía sau hậu sảnh, chị Sáu, chú Hai Hơn cũng đang cố kềm lòng đăm đăm nhìn lên đức Phật từ bi. Hình ảnh đứa con gái chị Sáu lạnh ngắt tím rịm trong cơn bão trước cổng chùa, hình ảnh ba má con Tịnh chết thảm thương, hình ảnh Hồi Tâm - con tướng cướp Hai Hơn – hấp hối trên giường bệnh miệng vẫn gọi: ba ơi như một khúc phim hiện ra...
Tiếng chuông chùa lại thong thả ngân nga trầm mặc giữa lòng thành phố đang sôi động nhịp sống mới ngày đêm. Tiếng chuông chùa vẫn ung dung, tự tại, đĩnh đạc trước bao thế thái nhân tình. Chỉ có những ai hiểu được tiếng thanh âm ngân nga trong ấy mới thấy lòng nhẹ nhàng thư thái.

No comments:

Post a Comment