Saturday, February 26, 2011

Cù Huy Hà Vũ là người như thế nào?

Cù Huy Hà Vũ là người như thế nào?

Thứ Tư, 17.11.2010 | 09:13 (GMT + 7)
Việc một Cù Huy Hà Vũ ảo tưởng và ngông cuồng sa lưới pháp luật âu cũng là hệ quả tất yếu. Ở đâu cũng thế thôi, cố tình đi trái làn mãi, ắt sẽ gặp phải tai nạn giao thông. Chỉ có điều, đến giờ phút này, ít người biết rằng trên nhiều diễn đàn mạng thông tin điện tử, nơi vẫn được coi như một công cụ chính để Vũ thể hiện những ngông cuồng ấy, nhiều học giả, trí thức đã từng rất thiện chí mà chỉ ra những việc làm sai trái của Vũ từ lâu rồi.


Cù Huy Hà Vũ.
Cù Huy Hà Vũ không phải là người bình thường! Bởi người bình thường thì không ai lại cố tình có hàng loạt hành vi vi phạm pháp luật đến như thế. Con người này sinh năm 1957 tại xã Ân Phú, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình tiếng tăm và có điều kiện được giáo dục bài bản, tiếc thay Vũ lại không ý thức được bản thân.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Hà Nội (chuyên ngành tiếng Pháp), năm 1979, Vũ nhận công tác tại Ban Thông tin Học viện Quan hệ Quốc tế. Trong thời gian 5 năm làm việc ở Học viện, Vũ liên tục được đi Pháp để tiếp tục học tiếng Pháp và học thêm các chuyên ngành quản lý nhà nước, quan hệ quốc tế, luật kinh tế. Hơn 15 năm được ưu tiên du học nước ngoài, đủ mọi loại bằng cấp nhưng Cù Huy Hà Vũ chẳng cống hiến được gì với nơi đã tạo điều kiện cho Vũ ăn học cũng như cho xã hội. Đã thế, khi về nước vào năm 1999, Vũ không đến cơ quan làm việc, không chấp hành kỷ luật của tổ chức. Đùng một cái, đến năm 2004, Vũ trở mặt quay lại kiện cáo đòi cơ quan phải trả lương.

Sau khi được giải quyết nhận công tác trở lại (2004 - 2009), Cù Huy Hà Vũ tái diễn không đi làm, và lại vi phạm liên tục kỷ luật lao động. Cơ quan của Bộ Ngoại giao nói trên đã không dưới 2 lần nhắc nhở và yêu cầu Vũ thực hiện nghĩa vụ công chức nhưng không có kết quả. Đến ngày 19/11/2009, Bộ Ngoại giao buộc phải quyết định xử lý kỷ luật cho thôi việc nhưng Vũ đã không chấp nhận, còn có những lời lẽ thách đố, mạt sát cá nhân lãnh đạo đơn vị và của Bộ.

Có thể nói, lật giở các trang hồ sơ từ Học viện Quan hệ Quốc tế đến UBND phường Điện Biên, thông qua những người anh em họ hàng cũng như hàng xóm, khối phố của Cù Huy Hà Vũ mới thấy con người này quả là "danh bất hư truyền" về thói hung hăng, côn đồ, coi thường gia phong, coi thường luật pháp. Vào năm 1986, UBND phường Điện Biên đã từng phải xử lý vụ Cù Huy Hà Vũ đánh bị thương người phụ nữ nhà bên cạnh do tranh chấp đất đai, Công an quận Ba Đình đã khởi tố về hành vi đánh người gây thương tích nhưng rồi lại được miễn truy cứu hình sự.

Chưa hết, không ít lần Vũ đã sẵn sàng "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với những người anh em cùng cha khác mẹ trong nhà vì tranh chấp biệt thự số 24 Điện Biên Phủ, gây mất an ninh trật tự ở khu phố. Hàng xóm cũng chẳng ai dám "dây" vào Vũ. Và có điều này cần phải làm rõ với bạn đọc: Cù Huy Hà Vũ đi đâu cũng tự nhận mình là con nuôi của nhà thơ Xuân Diệu (Ngô Xuân Diệu) để rồi lấy cớ đó ngang nhiên khẳng định mình "có quyền" thừa kế, chiếm giữ phần nhà, đất của nhà thơ. Việc Vũ gọi nhà thơ Xuân Diệu là bác ruột là sự thật. Tuy nhiên, vào năm 2001, ông Ngô Xuân Huy là em ruột nhà thơ Xuân Diệu và cũng chính là cậu ruột của Cù Huy Hà Vũ đã từng có đơn gửi Bộ Tư pháp đề nghị xác nhận việc này về mặt pháp lý.

Phía Bộ Tư pháp sau đó đã có Công văn số 622/TP-HT ngày 20/8/2001 trả lời rằng: Nhà thơ Xuân Diệu chưa bao giờ làm thủ tục pháp lý nhận Cù Huy Hà Vũ làm con nuôi cả! Như vậy là việc Vũ có thực sự được thừa kế tài sản của nhà thơ Xuân Diệu hay không, trong khế ước gia đình hay theo một cách nào đó tạm không bàn tới. Nhưng lấy sự nhập nhèm để công khai cho mục đích cá nhân, đó là điều người đàng hoàng tử tế không ai làm.

Tính cách thiếu đàng hoàng ấy lại thêm một lần bộc lộ ở ngay chính cái biển to chềnh ềnh trên nóc cổng số nhà 24 đường Điện Biên Phủ. Mặc dù đã nhận bào chữa cho một số vụ kiện dân sự, thậm chí có bằng Tiến sĩ Luật kinh tế của Pháp hẳn hoi, nhưng Cù Huy Hà Vũ chưa từng được pháp luật công nhận hành nghề luật sư tại Việt Nam.

Cụ thể, Đoàn Luật sư Hà Nội đã phải ra thông báo chính thức rằng Cù Huy Hà Vũ không phải là luật sư. Còn về Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ: Văn phòng này được thành lập và đăng ký hoạt động ngày 9/4/2007 do Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà (vợ Vũ) làm Trưởng Văn phòng và tên giao dịch của nó thì lại được đặt trúng tên... Cù Huy Hà Vũ!!!

Nhưng nếu những vụ xì-căng-đan gây sốc trong giới "người của công chúng" thời gian qua vốn nhiều lời đàm tiếu để so với những vụ kiện cáo, ý kiến phát biểu này nọ của Cù Huy Hà Vũ mà cũng không nhằm mục đích nào khác ngoài đánh bóng bản thân thì có lẽ cũng chưa thấm vào đâu. Vũ thật là biết chọn thời điểm, và cũng biết xác định "mục tiêu" của mình. Thế nhưng, ngay tại chính cộng đồng mạng, nơi mà Vũ cảm thấy thích hợp nhất để thể hiện những lố bịch ấy, người ta lại "vả" những cái "tát" trực diện vào mỗi lời ngông cuồng phát ra.

Ngay sau khi Vũ có bài trả lời phỏng vấn Đài VOA (Đài Tiếng nói Hoa Kỳ) với tiêu đề "Chiến tranh Việt Nam và ngày 30- 4 dưới mắt Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ", chủ trang web cá nhân ký tên Võ Khánh Linh đã vạch ra hàng loạt những cái nhìn sai lệch của người trả lời cũng như sự thiếu hiểu biết (hoặc cố tình không hiểu) của một người xưng danh là tiến sĩ như Vũ.

Trong entry "Thư ngỏ gửi hai ông Cù Huy Hà Vũ và Phạm Toàn", tác giả Võ Khánh Linh đã mở đầu thế này: "Vốn quen nghe các ông mượn danh trí thức để phản biện các đường lối, chính sách của Đảng trên trang mạng Bauxite Việt Nam, nhưng tôi vẫn bị... sốc khi đọc bài viết trên".

Bằng những phân tích của mình, tác giả Võ Khánh Linh đã chỉ ra rằng, Cù Huy Hà Vũ bàn về nội chiến mà chẳng hiểu thế nào là nội chiến. "Với cách diễn giải vòng vèo, thoạt nghe tưởng cách nhìn của ông Vũ về ngày 30-4 có "sáng kiến" mới lạ, nhằm "mở đường cho người Mỹ có thua thì cũng vẫn reo vui được với nền hòa bình đã tới với người Việt" như nhận xét của ông Phạm Toàn nhưng thực chất vẫn là những lập luận tôi đã biết và đã nghe hơn 30 năm qua do một số người Mỹ và những người mang danh "dân chủ", "cấp tiến"... đã phát biểu mòn rồi, rốt cục cũng chỉ hướng tới con đường là tìm cách phủ nhận vai trò lãnh đạo cuộc chiến giành độc lập, tự do cho đất nước của ĐCSVN. Khôi hài thay, những thủ thuật biện xảo của ông chỉ lừa bịp được những người không có cơ hội tiếp cận thông tin... Không biết ông Vũ có hiểu thế nào là "nội chiến" không? Nội chiến là cuộc chiến giữa các phe trong một quốc gia mà không có sự nhúng tay hay hiện diện của người ngoài. Nếu ông có định nghĩa nào khác về nội chiến thì xin mời đưa ra!".

Thực tế thì nội chiến hay không phải nội chiến cũng đã từng là một vấn đề gây tranh cãi trong giới học thuật Mỹ, vốn được coi như là một trong những cách biện hộ về thất bại của người Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam. Vượt qua tất cả những quan điểm trái chiều, Daniel Ellsberg, viên chức trong chính quyền Mỹ, người từng đọc được những tài liệu mật nhất của Mỹ liên quan đến cuộc chiến này và chính ông là người đã tiết lộ Tài liệu Ngũ Giác Đài - công trình 36 tác giả giấu tên do Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamana chỉ thị thực hiện đã kết luận tại trang 255 của cuốn "Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers" của ông, Nhà xuất bản Viking phát hành năm 2002, khẳng định: "Không làm gì có chiến tranh Đông Dương thứ nhất và thứ nhì, chỉ có một cuộc xung đột nối tiếp trong một phần tư thế kỷ...”. Dùng ngôn từ thực tế, đứng về một phía (Mỹ), ngay từ đầu nó đã là một cuộc chiến của Mỹ: mới đầu là Pháp - Mỹ, sau đến toàn là Mỹ.

Trong cả hai trường hợp, nó là một cuộc đấu tranh của người Việt Nam - không phải là tất cả người Việt Nam nhưng cũng đủ để duy trì cuộc đấu tranh - chống chính sách của Mỹ và những kinh viện, ủy nhiệm, kỹ thuật gia, hỏa lực, và cuối cùng, quân đội và phi công của Mỹ. Cuộc chiến đó không có gì là "nội chiến", sau 1956 hay 1960, như nó đã không từng là nội chiến trong cuộc tái chiếm thuộc địa của Pháp được Mỹ ủng hộ. Một cuộc chiến mà trong đó một phía hoàn toàn được trang bị và trả lương bởi một quyền lực ngoại quốc - một quyền lực nắm quyền quyết định về bản chất của chế độ địa phương vì những quyền lợi của mình - thì không phải là một cuộc nội chiến.

Bảo rằng chúng ta "xía vào" cái gọi là "đích thực là một cuộc nội chiến", như hầu hết các tác giả Mỹ, và ngay cả những người có khuynh hướng tự do chỉ trích cuộc chiến cho rằng như vậy cho đến ngày nay, đơn giản chỉ là che dấu một sự thực đau lòng hơn, và cũng chỉ là một huyền thoại như là luận điệu chính thức về một "cuộc xâm lăng từ miền Bắc".



Cù Huy Hà Vũ bị chính cộng đồng mạng bài bác.
Theo tinh thần Hiến chương Liên Hiệp Quốc và theo những lý tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm, sự xâm lăng của Mỹ!

Nực cười cho Cù Huy Hà Vũ còn ở chỗ, không chỉ những người chính nghĩa còn không chịu nổi mà phải lên tiếng bài bác các quan điểm sai trái của Vũ mà chính những thành phần vốn được coi là "cùng hội cùng thuyền" với Vũ cũng khó mà chấp nhận được con người có học vị lên tới tận tiến sĩ này.

Nhận xét về bản kiến nghị 7 điểm của Cù Huy Hà Vũ, phần kiến nghị với Quốc hội không tổ chức dân quân, tự vệ biển, một "học giả chống Cộng ở hải ngoại" là Trương Nhân Tuấn, nguyên là TBT một tờ báo ngoài luồng, cũng phải thốt lên rằng: "Tôi hy vọng sẽ đọc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ một sách lược (không bệnh hoạn và) hữu hiệu khác nhằm bảo vệ chủ quyền biển và đảo. Đây là việc đương nhiên của phe đối lập. Khi phe mình chống (hay chê) một chính sách của nhà cầm quyền thì mình phải có một chính sách (mà mình nghĩ là) hữu hiệu hơn". Như thế có khác nào thừa nhận những cái gọi là kiến nghị của Cù Huy Hà Vũ chỉ là những lời... chửi đổng của một gã thất phu bất đắc chí?

Không chỉ bày tỏ quan điểm về các vấn đề của Vũ, có những người có học vị, hiện đang sinh sống ở nước ngoài cũng có những bài viết chỉ rõ quan điểm lệch lạc và sự cố tình bóp méo luật pháp, lĩnh vực mà Vũ vốn "dương dương tự đắc" trong các bài vu khống này nọ của Vũ. Một nickname trên trang diễn đàn vốn thường đưa những ý kiến trái chiều tên là WhiteBear đã có một bài phân tích thuần túy về góc độ pháp luật cả về căn cứ và nội dung của bức thư ngỏ của Cù Huy Hà Vũ gửi một cán bộ cao cấp của Bộ Công an. Theo chú thích trang thông tin này, thì WhiteBear là một nghiên cứu sinh tiến sĩ, khoa Toán tại Đại học California, Berkeley, Hoa Kỳ. Người này cũng đồng thời là quản trị mạng của một diễn đàn phản biện hoạt động khá mạnh ở nước ngoài.

Trong bài phân tích, WhiteBear đã lập luận theo từng vấn đề để chứng minh lối ăn nói tùy tiện, trích dẫn pháp luật sai về sơ đẳng, có những điều sai về căn bản, sai nghiêm trọng về logic của một người luôn gắn mác Tiến sĩ luật cho mọi đơn thư, bài viết của mình. Tổng kết cho bài viết của mình, nickname WhiteBear đã nói: "It's not what you believe, It's what you can prove in court" (Không phải là những điều bạn tin mà phải là những điều bạn có thể chứng minh được trước tòa) có vẻ như đã lột tả một cách xác đáng cái "năng lực" kiến thức của Cù Huy Hà Vũ rồi.

Và, có lẽ đúng như lời nhận định của blogger Võ Khánh Linh đã từng nói, phải chăng, qua những trao đổi của Cù Huy Hà Vũ và một số người "nhân danh trí thức", người ta ngộ ra rằng, pháp luật không phải là thứ mà họ quan tâm, không phải là điều họ mong muốn "cải tổ". Mà chính là những hành vi cố tình gây rối cho xã hội, đi ngược lại lợi ích của đồng bào mới là động cơ, mục đích nằm sau những "ngôn từ mang danh luật pháp" đó mà thôi!
Theo CAND
trạng: Vui vẻ
Thư ngỏ gửi hai ông Cù Huy Hà Vũ và Phạm Toàn
Đăng ngày: 08:20 07-05-2010
Thư mục: Quan điểm
Thư ngỏ gửi hai ông Cù Huy Hà Vũ và Phạm Toàn
(Về bài trả lời phỏng vấn đài VOA ngày 30/4/2010)

Vốn quen nghe các ông mượn danh tri thức để “phản biện” các đường lối, chính sách của Đảng trên trang mạng Bauxite Việt Nam, nhưng tôi vẫn bị sốc khi đọc bài “Chiến tranh Việt Nam và ngày 30 tháng 4 dưới mắt Tiến sĩ Cũ Huy Hà Vũ” trên trang mạng.

Với cách diễn giải vòng vèo, thoạt nghe tưởng cách nhìn của ông Vũ về ngày 30/4 có “sáng kiến” mới lạ, nhằm “mở đường cho người Mỹ có thua thì cũng vẫn reo vui được với nền hòa bình đã tới với người Việt” như nhận xét của ông Phạm Toàn nhưng thực chất vẫn là những lập luận tôi đã biết và đã nghe hơn 30 năm qua do một số người Mỹ và những người mang danh “dân chủ”, “cấp tiến” ở trong nước như Tiêu Dao Bảo Cự, Dương Thu Hương, Nguyễn Thanh Giang đã phát biểu mòn rồi, rốt cục cũng chỉ hướng tới con đường là tìm cách phủ nhận vai trò lãnh đạo cuộc chiến giành độc lập, tự do cho đất nước của ĐCSVN. Khôi hài thay, những thủ thuật biện xảo của ông chỉ lừa bịp được những người không có cơ hội tiếp cận thông tin. Sau đây, tôi sẽ trả lời từng vấn đề ông nêu ra (được ông Phạm Toàn bốc thơm):

1, Ông Vũ ủng hộ luận điểm của Mỹ là họ “can thiệp quân sự” ở Việt Nam là nhằm “ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản”, Mỹ thất bại trong cuộc chiến là do không hiểu hệ tư tưởng “phủ nhận chủ nghĩa ly khai” của người Việt chứ (hàm ý) không thua lực lượng cộng sản mà đại diện là ĐCSVN.

Đây là một trong những lý do chủ yếu Mỹ đưa ra để biện minh cho một trong những cuộc xâm lược tàn khốc nhất trong lịch sử văn minh nhân loại. Vậy có phải Mỹ “can thiệp quân sự” vào Việt Nam chỉ nhằm “ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản” không? Xin ông giải thích giùm nh ững vấn đề sau:

(1) Trong khi giới chức Mỹ tuyên bố công khai “chặn đứng cộng sản” ở Việt Nam , thì ở nơi khác họ lại sống chung với cộng sản, soạn thảo hiệp ước với Nga Xô, mở rộng giao thương với Đông Âu, ủng hộ Tito ở Nam Tư?
(2)Cùng thời điểm đó, hơn ¼ thế giới theo Cộng sản, Cuba ở ngay sát nách Mỹ là Cộng sản, toàn thể Đông Âu theo Cộng sản và hai gộc Cộng sản là Nga và Tàu, tại sao Mỹ không chống ở nơi đó mà lại đi chống ở một nước nghèo, nhỏ, xa xôi như Việt Nam, vừa mới kiệt quệ sau cuộc chiến dài 9 năm và nhất là không có khả năng gây bất cứ sự nguy hại nào cho Mỹ?
(3)Cùng sự kiện ngày 4/11/1956, xe tăng Nga tiến quân vào Budapest, nói theo kiểu Mỹ là “một sự xâm lăng trắng trợn của cộng sản”, nhưng Mỹ chỉ can thiệp bằng miệng, hứa suông sẽ đem quân can thiệp rồi án binh bất động, trong khi Việt Nam không có “quân xâm lăng nước ngoài” nào?
(4) Thế ông giải thích của chính ông Thứ trưởng BQP John T.McNaughton tuyên bố ngày 24/3/1965 là “thực ra chỉ có 10% nỗ lực của Mỹ để giúp người dân Nam Việt nam, 20% có mục đích giữ Nam Việt Nam (và những lãnh thổ lân cận) khỏi rơi vào tay Trung Quốc, và phần lớn nhất, 70%, là để “tránh một thất bại nhục nhã của Mỹ”” (trong cuốn sách The Endless War của giáo sư James P.Harisson), ông hiểu thế nào?

Mỹ tham chiến là bởi sự “tự tôn” của một kẻ tự cho mình “cái đầu tầu kéo cả thế giới”, “là một thị trấn ở trên ngọn đồi mà cả thế giới phải nhìn lên ngưỡng mộ và dập theo những giá trị đạo đức của xã hội Mỹ”, chứ đấu phải có ý tốt gì với nhân dân Việt Nam. Lỡ sa lầy khi bao trả 80% chi phí cuộc chiến cho thực dân Pháp mà thất bại thảm hại, Mỹ quyết phá Hiệp ước Geneve, tạo dựng và thao túng Việt Nam Cộng hòa, điên cuồng tàn phá tiêu diệt giống nòi, không tha đến nhành cây, ngọn cỏ của Việt Nam. Mỹ hay ông Vũ có trăm ngàn cách bao biện cho mục đích xâm lược của Mỹ thì cũng không thể che lập được dã tâm của tên đế quốc tàn bạo bậc nhất của lịch sử nhân loại.

2, Ông Vũ cho rằng “cuộc chiến tranh này của Hoa Kỳ lại dẫn đến cuộc chiến huynh đệ tương tàn giữa những người Việt”, tức ông cho rằng Hoa Kỳ là nguyên nhân dẫn đến “cuộc nội chiến” 2 miền Nam - Bắc và tên gọi ngày 30/4 chỉ là ngày “kết thúc cuộc nội chiến giữa những người Việt” chứ không phải là ngày giải phóng miền Nam “khỏi sự chiếm đóng của Hoa Kỳ” . Có nghĩa ông Vũ cho rằng chiến tranh giải phóng miền Nam là miền Bắc xâm lược miền Nam ? Mỹ từ kẻ chủ động gây chiến lại được ông Vũ kéo lại thành kẻ xúc tác cho cuộc chiến ư? Không hiểu ông uống phải thuốc lú hay cậy chút chữ nghĩa lên cơn hâm nói càn. Giá ông là người Mỹ nói đây là cuộc nội chiến tôi còn có thể biện minh được, đường đường kẻ có học, có chút bằng cấp lại dám phán xét lịch sử, biến cả thế hệ người Việt chiến đấu cho tự do, độc lập dân tộc là “tham gia cuộc nội chiến”, biến kẻ thủ ác Mỹ là quan tòa của cuộc chiến.

Không hiểu ông Vũ có hiểu thể nào là “nội chiến” không? Nội chiến là cuộc chiến giữa các phe trong một quốc gia mà không có sự nhúng tay hay hiện diện của người ngoài. Nếu ông có định nghĩa nào khác về “nội chiến” thì xin mời đưa ra!

Và đây, xin mời ông Vũ, ông Toàn đập lại giùm ý kiến của Daniel Ellsberg trong cuốn Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers, Viking, 2002, p.255:
“Không làm gì có chiến tranh Đông Dương thứ nhất và thứ nhì, chỉ có một cuộc xung đột nối tiếp trong một phần tư thế kỷ..
Dùng ngôn từ thực tế, đứng về một phía (Mỹ), ngay từ đầu nó đã là một cuộc chiến của Mỹ: mới đầu là Pháp-Mỹ, sau đến toàn là Mỹ. Trong cả hai trường hợp, nó là một cuộc đấu tranh của người Việt Nam – không phải là tất cả người Việt Nam nhưng cũng đủ để duy trì cuộc đấu tranh – chống chính sách của Mỹ và những kinh viện, ủy nhiệm, kỹ thuật gia, hỏa lực, và cuối cùng, quân đội và phi công, của Mỹ.
Cuộc chiến đó không có gì là “nội chiến”, sau 1956 hay 1960, như nó đã không từng là nội chiến trong cuộc tái chiếm thuộc địa của Pháp được Mỹ ủng hộ. Một cuộc chiến mà trong đó một phía hoàn toàn được trang bị và trả lương bởi một quyền lực ngoại quốc - một quyền lực nắm quyền quyết định về bản chất của chế độ địa phương vì những quyền lợi của mình - thì không phải là một cuộc nội chiến.
Bảo rằng chúng ta “xía vào” cái gọi là “đích thực là một cuộc nội chiến”, như hầu hết các tác giả Mỹ, và ngay cả những người có khuynh hướng tự do chỉ trích cuộc chiến cho rằng như vậy cho đến ngày nay, đơn giản chỉ là che dấu một sự thực đau lòng hơn, và cũng chỉ là một huyền thoại như là luận điệu chính thức về một “cuộc xâm lăng từ miền Bắc”.
Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lý tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm, sự xâm lăng của Mỹ”.
Tôi được biết rằng, Daniel Ellsberg là viên chức trong chính quyền Mỹ, đã từng đọc được những tài liệu mật nhất của Mỹ liên quan đến cuộc chiến này và chính ông là người đã tiết lộ Tài Liệu Ngũ Giác Đài – công trình 36 tác giả giấu tên do Bộ trưởng Mc Namana, Bộ trưởng BQP Mỹ thời Johnson chỉ thị thực hiện. Xin giới thiệu thêm một tài liệu nói rõ về bản chất cuộc chiến là cuốn sách “Chiến Tranh Việt Nam Và Văn Hóa Mỹ” do John Carlos Rowe and Rick Berg viết, có đoạn
“Tưởng cũng nên nhớ lại vài sự kiện. Mỹ đã dính sâu vào nỗ lực của Pháp để tái chiếm thuộc địa cũ của họ, biết rằng kẻ thù là phong trào quốc gia của Việt Nam . Số tử vong vào khoảng nửa triệu. Khi Pháp rút lui, Mỹ lập tức hiến thân vào việc phá hoại Hiệp Định Genève năm 1954, dựng lên ở miền Nam một chế độ khủng bố, cho đến năm 1961, giết có lẽ khoảng 70000 “Việt Cộng”, gây nên phong trào kháng chiến mà từ 1959 được sự ủng hộ của nửa miền Bắc tạm thời chia đôi bởi Hiệp Định Genève mà Mỹ phá ngầm. Trong những năm 1961-62, Tổng thống Kennedy phát động cuộc tấn công thẳng vào vùng quê Nam Việt Nam với những cuộc thả bom trải rộng, thuốc khai quang trong một chương trình được thiết kế để lùa hàng triệu người dân vào những trại (ấp chiến lược?) nơi đây họ được bảo vệ bởi những lính gác, giây thép gai, khỏi quân du kích mà Mỹ thừa nhận rằng được dân ủng hộ. Mỹ khẳng định là đã được mời đến, nhưng như tờ London Economist đã nhận định chính xác, “một kẻ xâm lăng là một kẻ xâm lăng trừ phi được mời bởi một chính phủ hợp pháp.” Mỹ chưa bao giờ coi những tay sai mình dựng lên là có quyền hợp pháp như vậy, và thật ra Mỹ thường thay đổi những chính phủ này khi họ không có đủ thích thú trước sự tấn công của Mỹ hay tìm kiếm một sự dàn xếp trung lập được mọi phía ủng hộ nhưng bị coi là nguy hiểm cho những kẻ xâm lăng, vì như vậy là phá ngầm căn bản cuộc chiến của Mỹ chống Nam Việt Nam. Nói ngắn gọn, Mỹ xâm lăng Nam Việt Nam, ở đó Mỹ đã tiến tới việc làm ngơ tội ác xâm lăng với nhiều tội ác khủng khiếp chống nhân lọại trên khắp Đông Dương”
Ông Vũ cho rằng Mỹ chỉ là nguyên nhân gây ra cuộc chiến? Vậy những con số sau nói lên điều gì? “Có đến 77% lục quân, 66% thủy quân lục chiên và không quân, 40% hải quân, 6,5 triệu lượt binh sĩ, 22.000 xí nghiệp của nước Mỹ đã được huy động để phục vụ chiến tranh VN. Chừng như chưa đủ, Mỹ còn lôi kéo năm nước phụ thuộc Mỹ bao gồm Úc, New Zealand (châu Đại Dương), Hàn Quốc (Đông Bắc Á) và Thái Lan, Philippines (Đông Nam Á) với số quân lúc cao nhất hơn 70.000 cùng tham chiến với 550.000 quân viễn chinh Mỹ, làm nòng cốt cho hơn 1 triệu quân ngụy Sài Gòn.
Theo thống kê chưa đầy đủ, Mỹ đã chi trực tiếp cho cuộc chiến tranh VN tới 676 tỉ USD, so với 341 tỉ USD trong chiến tranh thế giới thứ hai và 54 tỉ trong chiến tranh Triều Tiên, và nếu tính cả chi phí gián tiếp thì lên tới 920 tỉ USD (VN, con số và sự kiện (1945-1989), 1990-Sức mạnh VN, 1976). Những chi phí khổng lồ này tính theo thời giá hiện nay đủ sức vực cả các nước thế giới thứ ba vượt qua đói nghèo, lạc hậu để rút ngắn khoảng cách phát triển so với các nước thuộc “câu lạc bộ nhà giàu” như các nhóm G7, OECD... (!)”
Và “Để thực hiện mục đích “hủy diệt và nô dịch” dân tộc VN, Mỹ đã giội xuống hai miền Nam, Bắc hơn 7,8 triệu tấn bom đạn, một khối lượng bom đạn lớn hơn lượng bom đạn mà Mỹ đã sử dụng trong bất cứ cuộc chiến tranh nào trước đó. Trong chiến tranh phá hoại ở miền Bắc Việt Nam của Mỹ, bình quân một người dân phải chịu 45,5 kg bom đạn, 1km2 chịu 6 tấn bom đạn. Chỉ trong mười năm (1961-1971), quân đội Mỹ đã phun hơn 20 triệu gallon (1gallon = 3,78 lít) chất độc da cam cũng như nhiều thuốc “diệt cỏ” chứa hóa chất chết người dioxin đã làm cho hàng triệu người VN mắc bệnh, vô số thai nhi biến dạng và di chứng kéo dài cho đến tận ngày nay.”
Hậu quả của cuộc chiến ấy đối với chính nước Mỹ cũng nói lên mức độ tán ác, phi nhân tính của tên đế quốc dã man này “Vào đầu năm 1988, lần đầu tiên Chính phủ Mỹ buộc phải chính thức thừa nhận rằng 15% cựu chiến binh Mỹ từ chiến tranh VN trở về, nghĩa là khoảng 50.000 người vẫn còn bị rối loạn tâm thần nghiêm trọng mà nguyên nhân của căn bệnh này là do họ đã tham chiến ở VN và tất nhiên đã từng gây tội ác dù là trực tiếp hay gián tiếp.”
3, Ông Vũ cho rằng, ĐCSVN thất bại trong lãnh đạo đất nước, hai giai cấp công nhân và nông dân là “những người cùng khổ của xã hội”, yêu cầu thực hiện “chế độ đa đảng” nếu không sẽ phải chịu “hậu họa” “đậm chất nông dân” theo kiểu “trả thù, phục hận” và đa đảng mới là “thực tâm thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc”.
Hẳn chăng ông cay cú với việc ĐCSVN vẫn kiên định với CNXH, chụp cho ĐCSVN đã bóc lột giai cấp công nhân, nông dân, dọa không đa đảng sẽ phải chịu hậu quả tàn khốc hơn cả Đông Âu và Liên Xô? Được biết, trong cuộc sống, ông Vũ luôn thích thú dọa nạt bất kể ai, từ người dân lao động đứng đường cho đến nhà lãnh đạo cao nhất. Mọi nỗ lực bao biện cho kẻ xâm lược, mọi lời tố cáo chính quyền cũng chỉ nhằm hạ thấp, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Có vẻ như ông không quan tâm đến những ý kiến của các chuyên gia người Mỹ đã bày tỏ ngạc nhiên về một nước Việt Nam khánh kiệt về nhân lực, tài sản, hạ tầng,… sau chiến tranh lại chuyển mình với mức thần kỳ. Còn khát khao hòa hợp, hòa giải dân tộc ư? Ông có nghe người dân nào trong nước bày tỏ căm hận lính ngụy dù những tổn thất với họ mới đáng khủng khiếp, nhưng trái lại là một khối người “chống Cộng” điên cuồng ở hải ngoại mới chính là những kẻ còn mang nặng hận thù.
Giờ đây ông mượn khối hận thù của một bộ phận nhỏ người Việt hải ngoại này để lên án Đảng chưa thực lòng hoà hợp, hoà giải, đi tới phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng mà tôi cho đó mới là mục tiêu xuyên suốt trong bài trả lời phỏng vấn lần này của ông. “Quay đầu lại là bờ”, nếu hai ông cùng ôm ấp ý tưởng chà đạp giá trị lịch sử với tham vọng cá nhân điên cuồng nào đó.
Blogger Võ Khánh Linh
Nguồn trích dẫn (0)

12 Bình luận
Ẩn lời bình Hiện lời bình
1.
vokhanhlinh
09:32 18-11-2010
Cảm ơn các comment! Tôi cũng mới biết blog này "vinh dự" được trích đăng lên báo, tất nhiên là .
Tôi không có ý kiến với ý kiến khen, chê vì đó là quan điểm và cách nhìn nhận của mỗi người. Hy vọng những ai vào đọc blog này được biết ý kiến đa chiều. Mục đích khi lập blog này không phải là riêng tư chỉ vì hay lang thang trên mạng, thạo món google nên rất dị ứng với mấy "nhà đấu tranh dân chủ" giả hiệu, cuội, làm tiền,...có cả. Họ sẵn sàng thí dân tộc cho mục đích bẩn thỉu nên tôi chỉ sưu tầm, thể hiện quan điểm cá nhân. Nếu ai nghi ngờ những nội dung tôi viết, cứ google chủ đề sẽ thấy nhiều topic, comment mà tôi chỉ là người ghi nhận.
Còn ai đó chụp cho tôi cái mũ "họ hàng" với Đảng, Công an... thì rõ rồi vì tôi đương nhiên là người Việt, họ hàng cũng có vài người công an, vài đảng viên, có sở thích "lạ lùng" nên email của tôi cũng là thùng rác với hàng vạn email thập cập của đủ các diễn đàn, trang mạng trong, ngoài nước mà hải ngoại và chống Cộng là chủ yếu. Thế mới biết, trên mạng ảo này đội quân chống Cộng ở hải ngoại hoạt động mạnh đến khủng khiếp, hơn cả khủng bố, chuyên nghiệp đến khó tưởng. Tôi chắc blog này từ đây sẽ càng được những "chiến sĩ chống cộng" ấy chăm sóc tận tình hơn
2.
SUHNAHTEIVGNOT
14:21 17-11-2010
Trên đời này có 2 kẻ ngông cuồng, liều mạng: Lý Tống ở trời USA và CHHV ở .. đậy. cả hay đều có vẻ hâm hấp, tửng tửng. khoái nghe lời tâng bốc của những người xúi quẩy, và cũng có thể là sẽ có không it đô la cho vụ này, vì chắc chắn là CHHV sẽ được cho ra khỏi tù sớm , vì cái thói nói bậy, bôi nhọ người khác, xuyên tạc lịch sử đấu tranh dân tộc , trong đó có cả bội nhọ cả Cụ CHC rất đáng kính.
Tôi là người sống ở miền nam trước 1975, tôi chứng kiến được Mỹ đã làm gì ở đất nước này, các chiến sĩ VNCH chiến đấu như thế nào và vì ai? Ông CHHV đang khơi dậy mối hận thù dân tộc bằng cách cho rằng bộ máy chiến tranh của Mỹ nhảy vào miền nam VN là ngăn chận hiểm hoạ cộng sản, và ông cho rằng bom đạn Mỹ dội xuống đồng bào Miền Nam, Miền Bắc là lẽ đương nhiên. Bó tay với con người có tư tưởng "rước voi dày mả Tổ" . Buồn thay cho ông CHHV và những ai đang tâng bốc ông ta. Hic hic
3.
KhangNgoc
23:54 16-11-2010
Kể ra chơi dao có ngày đứt tay cũng đáng mặt anh hùng nếu như Cù Huy Hà Vũ có tầm thật sự. Đằng này Vũ là một kẻ hâm hấp dở tâm thần, pha lẫn chút bệnh hoạn, đi đâu cũng gắn cái mác tiến sỹ - luật sư như một thứ đồ trang sức. Nếu Vũ giỏi thật sự, Vũ vì "lương dân", hay Vũ "yêu nước thương dân" (nguyên văn cách dùng từ của một số comment từ hải ngoại) thật sự, Vũ đã có cách phản biện đúng mực, chứ không chửi um lên như một tên điên loạn. Điều đáng buồn là Vũ được một số kẻ mệnh danh “học giả” đứng đằng sau vỗ tay khen ngợi, vô tình biến Vũ thành một đứa trẻ con hăng máu, mặc dù nó biết đó là một trò chơi nguy hiểm đến tính mạng. Âu cũng là cái giá phải trả cho Cù Huy Hà Vũ, một kẻ ngông cuồng không tự lượng sức mình.
@Vokhanhlinh: Tôi biết blog của em sau khi đọc bài trên Báo Công an nhân dân online. Tôi thật sự ngưỡng mộ em. Tôi không viết blog, mà chỉ tạo ra blog này tức thì chỉ để comment. Chúc em luôn có một sức khỏe tốt, và viết tiếp tục có những đóng góp giá trị cho xã hội.
@Fairyland. Vâng tôi cũng có suy nghĩ giống bạn. Theo tôi trang beauxite của các "đại trí thức yêu nước(!)" người Việt tạo ra, cần gỡ bỏ ngay hình ảnh đại diện của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nếu tác giả website không muốn bị coi là xúc phạm Đại tướng (mặc dù ai cũng biết Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng là người phản đối khai thác beauxite tại Tây Nguyên). Cá nhân tôi chưa bao giờ đánh giá cao website của các "đại trí thức yêu nước(!)" này.

No comments:

Post a Comment